Thơ Văn

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (10)

Chương mười

a người yên lặng đi về phía lâu đài. Peter nói trước!

– Đôi khi tôi nghĩ không biết có nên sống bằng đồng tiền của lão ta không? Ông nghĩ thế nào ông Propter?

– Nghĩ thế nào? Cứ tiếp tục làm công việc nghiên cứu. Nhưng coi chừng! Công việc ấy có lợi hay có hại? Phải thực dụng trong các vấn đề đó. Như Bentham (1) chẳng hạn.

Tội nghiệp Bentham? Jeremy nói khi nghĩ… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (9)

Chương chín

uổi họp chiều thứ sáu của ông Stoyte hoàn toàn thuận lợi. Nhật Bản đề nghị mua thêm một trăm nghìn thùng dầu. Bentonit vẫn bán chạy. Đơn xin vay vốn ngân hàng có giảm chút ít, nhưng trận dịch cúm tuần qua làm cho thu nhập của Lăng Beverly tăng vọt hẳn lên.

Buổi họp tan trước một giờ. Trên đường về, ông ghé qua chỗ Hansen để nắm tình hình, nhưng chỉ sau vài phút, ông… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (8)

Chương tám

ng Propter ngồi trên chiếc ghế ngựa dưới cây trắc bá to nhất. Về phía tây, dãy núi chỉ còn là một vết đen in trên nền trời, nhưng trước mặt ông, về phía bắc, trên những triền núi cao, ánh sáng và bóng tối vẫn còn đang tranh chấp, ửng hồng trên bề mặt, tím sẫm ở những vùng sâu. Ngang tầm mắt, tòa lâu đài được bao bọc trong một ánh hào quang rực rỡ, lãng… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (7)

Chương bảy

au cùng, bữa ăn cũng kết thúc. Tiến sĩ Mulge có một cái hẹn ở Pasadana với bà quả phụ một nhà sản xuất hàng cao su. Có thể bà ấy sẽ hiến ba mươi nghìn đô la đề trang bị một nhà nghỉ cho nữ sinh. Ông Stoyte đến Los Angeles dự phiên họp thường kỳ chiều thứ sáu của ban quản trị. Bác sĩ Obispo cần làm vài công việc phẫu thuật, ông xuống hầm chuẩn… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (6)

Chương sáu

rong phòng ăn nhỏ, đồ đạc rập khuôn phong cách thời kỳ hoàng thân Georges trị vì. Bốn chân bàn là bốn con rồng sơn son. Hai con nữa ở hai bên lò sưởi “Phương Đông rực rỡ” như kiểu người ta quan niệm trong thời kỳ Nhiếp chính ở Anh.

Jeremy nhìn quanh quất tìm người nói chuyện.

Với ông Stoyte chăng? Không được. Cô Virginia cũng vậy, hai cô bạn của cô, đào ciné Hollywood cũng… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (5)

Chương năm

eremy mặc quần áo chỉnh tề ngồi trong căn hầm dưới lâu đài được tạm dùng làm bàn giấy. Mùi bụi khô ngái của đống hồ sơ cũ bốc lên đầu ông như một loại thuốc làm say choáng váng. Hàng nghìn tập tư liệu do biết bao thế hệ của họ hàng Hauberk để lại chất đống qua năm tháng. Hauberk chồng lên Hauberk, Nam tước chồng lên hiệp sĩ, thái ấp chồng lên công quốc, rồi… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (4)

Chương bốn

hìn từ bể bơi trên tháp cao này, phong cảnh quanh vùng tuyệt đẹp. Anh hãy thả mình trong làn nước trong veo, chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn qua khu tường chắn là đủ thấy đồi núi, đồng bằng trong mọi sắc độ xanh, nâu, tím biếc. Thả nổi, nhìn, suy ngẫm – và nếu anh là Jeremy Pordage – anh sẽ nghĩ đến ngọn tháp huyền bí có nhiều phòng kín mà nhà thơ nhắc trong… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (3)

Chương ba

rong căn phòng số mười sáu của khu điều dưỡng, Stoyte dành cho trẻ bệnh tật, ánh sáng lọt qua rèm, êm dịu. Không khí yên tĩnh.

Có tiếng động ở bên ngoài. Cánh cửa phòng bật toang ra như trong cơn bão nổi, rồi có ai đó nhảy xổ vào. Cô y tá rùng mình ngẩng lên. Câu chuyện “Cái giá của một lần rùng mình” đang đọc dở cộng thêm cái rùng mình thật sự này… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (2)

Chương hai

ột giờ sau. Họ đã xem những gì cần xem. Những thảm cỏ nghiêng như những ốc đảo xanh trên vùng đồi trọc này. Những lùm cây, bia mộ trong cỏ. Nghĩa trang của những con vật thân yêu. Ngôi nhà Nguyện của Tu sĩ với ngôi mộ của Shakespeare thu nhỏ. Chầu nhạc lễ liên tục, giọng độc tấu thụ cầm của ban Wurlitzer Vĩnh cửu do hệ thống loa giấu kín trong nghĩa trang phát ra… Continue reading

Vị Bá Tước Thứ Năm Của Giòng Họ Haubert (17)

Chương 5

ắng ông Stoyte, bữa ăn trưa náo nhiệt hẳn lên. Đày tớ yên chí phục vụ không sợ bị la rày. Jeremy yên chí nói chuyện mà không lo bị cụt hứng. Bác sĩ Obispo có thể kể mọi thứ chuyện nhảm nhí và Virginia có thể tự do cười bằng thích. Một phần con người cô không muốn cười để cho Sig đừng tưởng lầm là cô mê chuyện hắn, phần còn lại không cười không được… Continue reading

Tìm Kiếm