Phong Trào Kháng Chiến Trịnh Minh Thế (18)

Chương XVIII
‘‘CHIẾN DỊCH TỐ CỘNG’’
TRÌNH MINH THẾ

Thú thực là sau khi Trình Minh Thế mất, lòng tôi kể như đã chết theo ông. Tôi chán nản rụng rời, chẳng còn muốn hoạt động gì nữa cả. Vì chẳng những tôi thiệt mất một người đồng chí mà tôi kính trọng về mọi phương diện, mà cái chết đột ngột và oan ức của người ấy cũng đã làm tiêu tan bao nhiêu kỳ vọng của anh em Liên Minh chúng tôi về một cuộc đại thắng cộng sản trong tương lai. Buổi sinh tiền, Thế coi như không có Hiệp Định Genève, không có cuộc phân ly đất nước tại sông Bến Hải. Thế tin tưởng Miền Nam nhất định sẽ có ngày đứng lên, hành quân chinh phạt những kẻ mắc tội chia đôi sơn hà vì quyền lợi, vì chủ nghĩa.

Tôi đã mất khá nhiều nước mắt. Tôi khóc khi ôm xác Thế vào lòng. Tôi khóc bên cạnh quan tài của Thế đặt nơi Tòa Đô Chính Saigon. Tôi khóc theo tiếng nức nở của đồng bào tới đặt tràng hoa phúng điều, và theo những lời lẽ bi ai của Thủ Tướng Diệm trong bài điếu văn tiễn biệt hôm cử hành tang lễ. Trở về phía nội bộ đoàn thể, tôi đề nghị với Đại Tá Văn Thành Cao hạ lệnh cho tất cả anh em Liên Minh để tang đúng 100 ngày.

Ấy vậy mà hoàn cảnh, tôi vẫn phải cố gượng tham dự các buổi họp bàn của Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng. Ban Thường Vụ quyến định tổ chức biểu tình vào ngày 5 tháng 5. Chủ tịch Nguyễn Bảo Toàn vì lẽ gì không rõ, đã im lặng lánh mặt. Phó Chủ Tịch Hồ Hán Sơn được cử ra Trung chủ tọa cuộc biểu tình trước Phu Văn Lâu ? Còn tôi thì chịu trách nhiệm về cuộc biểu tình được coi là rầm rộ nhất tại Saigon. Chắc là đồng bào quá phẫn uất vì cái chết của Tướng Thế, nên đã dành cho tôi khá nhiều thiện cảm. Đồng bào yêu cầu tôi lên tận nóc nhà hàng Hòa Bình đối diện với Bùng Binh chợ Bến Thành để ra mắt họ. Rồi sau đó, lại nhất thiết đòi hỏi tôi phải xuất hiện trên từng cao chót vót của Rạp Hát Nguyễn Văn Hảo cho ai nấy hoan hô chào mừng.

Bầu không khí chính trị tại Saigon hết sức căng thẳng. Anh em thanh niên, sinh viên, dưới quyền lãnh đạo của các anh Nguyễn Trọng Nho, Lê Hữu Bôi, kéo nhau qua các phố phường, giật sập các tấm bảng hiệu bằng tiếng Pháp, phá hủy các tấm biển chỉ đường bằng tiếng Pháp, và còn yêu cầu tôi ra lệnh cho anh  em biểu tình ‘‘nằm vạ’’ luôn đôi ba ngày trước trụ sở Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến tại đường Cống Quỳnh. Tinh thần quá khích của lớp người trẻ yêu nước kia đã lm cho Pháp hoảng sợ, phải ban lệnh cấm trại binh lính của họ. Thấy tình hình có thể đi đến chỗ tràn ngập, rối ren, Dinh Độc Lập kín đáo khuyên tôi nên mở một cuộc họp báo quốc tế nhằm trấn an dư luận. Tôi liền triệu tập cuộc họp báo ấy tại Trụ sở Cách Mạng, số 25 đường Phùng Khắc Khoan. Cùng ra mắt bên cạnh tôi trong dịp ấy có Cha Phạm Như Phiên, Chủ Tịch Ủy Ban Cách Mạng Nam Việt, có Bác Sĩ Phan Quang Đán, cựu Bộ Trưởng Thông Tin trong chính phủ Nguyễn Văn Xuân hồi 1948. Bác Sĩ Đán vừa ở ngoại quốc về, và nhiệt tình ủng hộ Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng. Báo chí chất vấn tôi về lập trường đối nội, đối ngoại, của Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng, và muốn biết về thái độ dứt khoát của riêng tôi đối với chính phủ đương thời, để xem tôi ủng hộ hay chống báng, vì họ không hiểu sao Trụ sở của Cách Mạng lại bị cảnh sát bao vây như tôi đã thuật trong một đọan trước.

Tôi trả lời bằng cách viện dẫn ngay sự cam kết của Mặt Trận Quốc Gia Kháng Chiến qua bài diễn văn của Tướng Thế trong buổi lễ hợp tác hôm 13 tháng 2 vừa qua. Nghĩa là tôi vẫn một lòng ủng hộ Thủ Tướng Diệm, không gì thay đổi. Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu liền cho tôi hay ông khá yên tâm.

Tiếc thay, giữa lúc ấy thì bộ ba Trần Chánh Thành (Bộ Trưởng Thông Tin), Nguyễn Ngọc Lễ (Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia) và Trần Bá Thành (Giám Đốc Cảnh Sát Nam Việt), lại âm mưu với nhau gây ra một màn rắc rối trầm trọng giữa cá nhân tôi với chính phủ. Bất thình tình, tôi bị một toán cảnh sát võ trang dừng cả xe hơi lẫn xe gắn máy đón bắt ngay trước cổng Trụ Sở Cách Mạng, khi tôi vừa lái xe ra cổng. Cùng đi trên xe tôi, có một số anh em thân cận (kể cả người em kết nghĩa là Lê Triết, hiện nay là Tổng Thư Ký Tòa soạn Tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong). Tôi bị cưỡng bức phải lái xe theo toán cảnh sát kia về bót Cảnh Sát Trung Ương Catinat vào lúc 9 giờ sáng. Tới nơi, tôi tức khắc phản đối kịch liệt việc bắt giữ vô lý này trước mặt một viên Đại úy tại Nha Hình Cảnh Lưu Động. Tôi thẳng thắn tuyên bố rằng, nếu nhà cầm quyền vô cớ xúc phạm tới an ninh cá nhân tôi mà không giải thích được lý do, thì hãy cho tôi mượn điện thoại liên lạc với đoàn thể của tôi, yêu cầu tất cả anh em Liên Minh “hãy bỏ súng xuống, rủ nhau về nhà cày ruộng, không thèm hợp tác với chính quyền này nữa”.

Tôi mắng thẳng vào mặt viên Đại Úy kia: “Các ông là những kẻ phản bội, vô ơn. Các ông đối xử bạc bẽo với tôi như thế này sao? Chúng tôi đã xả thân ra ủng hộ chính quyền này, chúng tôi đang hoạt động, đang tiếp tục giúp đỡ các ông giữ vững địa vị mình. Tại sao lại dùng quyền lực đưa tôi về đây? Các ông hãy nói cho rõ, các ông muốn làm nhục tôi đây là làm nhục một cá nhân, hay là muốn triệt hạ vai trò của tôi trong Ủy Ban Cách Mạng?”

Lạ thay, viên Đại Uý kia bị mắng nhiếc như thế mà không tỏ phản ứng. Với dáng điệu lúng túng rõ rệt, ông ta nhỏ nhẹ bảo tôi: “Xin ông đừng vội nóng giận. Chúng tôi đang đợi lệnh thượng cấp”. Thấy thái độ bất minh kia, tôi càng nổi giận, đưa tay chỉ mấy người anh em cùng bị bắt với tôi, mà nói: “Nếu các ông muốn bắt thì hãy bắt một mình tôi thôi. Mấy người anh em này vô tội, tình cờ cùng ngồi một xe với tôi, hãy tha cho họ về.” Viên Đại Úy vẫn không trả lời, lễ phép mời chúng tôi ngồi nơi phòng khách, rồi bỏ lên trên gác. Tôi linh cảm có cái gì bất thường trong vụ này và tôi sợ mình sẽ bị kín đáo thủ tiêu. Viên Đại Uý kia nói là “đợi lệnh thượng cấp”, song chẳng thấy lệnh nào ban ra cả. Ông ta ngồi đó, và chúng tôi ngồi đây. Bất đồ, giữa lúc tôi đang nghĩ cách tự mình giải thoát, thì một viên Đại Úy Cao Đài tên là Trần Ngọc bỗng đâu lù lù bước vào phòng khách, tôi bèn nhanh nhẹn hất chân, bảo khẽ anh ta là hãy về ngay tức khắc, cho Trung Tướng Phương biết tôi đang bị cảnh sát giam hãm. Anh ta hết sức ngạc nhiên, song cũng kịp hiểu là tôi không nói đùa, bèn vội vàng quay gót ngay, trước thái độ chới với của viên Đại Úy cảnh sát.

Thế là bỗng chốc bên ngoài nổi một cơn sóng gió. Trung Tướng Phương được báo cáo, thì lập tức liên lạc với Tướng Văn Thành Cao, rồi lại gọi ngay vào Dinh Độc Lập, chất vấn Thủ Tướng Diệm và ông Cố Vấn Nhu xem có ra lệnh cho cảnh sát đón đường bắt giữ tôi không? Lại đến lượt Dinh Độc Lập lấy làm kinh ngạc. Thủ Tướng Diệm – theo lời báo cáo của viên Phụ Tá Tham Mưu Biệt Bộ, Thiếu Tá Tạ Thành Long, thuật lại sau này – hôm ấy đã nổi trận lôi đình, sai đòi ngay Bộ Trưởng Nội Vụ Bùi Văn Thinh vào Dinh chất vấn. Bùi Văn Thinh ngỡ ngàng, không hay biết gì hết, bèn quay ra hỏi Tổng Giám Đốc Nguyễn Ngọc Lễ. Ông Tướng này không ngờ âm mưu bị đổ bể, thấu tới tai chính phủ, nên sợ tội chối phăng, rồi không ngần ngại đổ trút hết trách nhiệm lên đầu Giám Đốc Nam Việt Trần Bá Thành.

Cùng lúc Tướng Phương liên lạc bằng điện thoại với Dinh Độc Lập, thì phần Tướng Cao cũng hấp tấp xin vào yết kiến Thủ Tướng Diệm, đồng thời sai Thiếu Tá Hồ Đức Trung chạy tới Tổng Nha Cảnh Sát để can thiệp. Hồ Đức Trung bắt gặp cả ba ông Bùi Văn Thinh, Nguyễn Ngọc Lễ và Trần Bá Thành đang hội họp, tìm cách gỡ rối. Trung tỏ sự bất bình riêng với Trần Bá Thành mà nói: “Khốn nạn, các anh chẳng hại ai lại nhè hại anh em chúng tôi, chẳng hiểu các anh sẽ trả lời dư luận sao đây?” Rút cục, Trần Bá Thành ở vai thấp kém, nên đành gánh hết hậu quả. Vào khoảng quá trưa, sau khi đã bàn bạc kỹ với nhau về cách thức phải buông tôi ra làm sao cho Cảnh Sát khỏi bị nhục, Trần Bá Thành cay cú bước vào gặp tôi. Đang có sự bất mẫn trong lòng, tôi chẳng buồn ngó mặt Thành, đợi cho Thành tự mình giới thiệu tên tuổi chức tước, rồi nói: “Chúng tôi hết sức ân hận về việc này. Chẳng qua vì cấp dưới không biết, nhận lầm ông với một người khác. Lại rủi gặp lúc các vị thượng cấp của chúng tôi đều vắng mặt, nên phải đợi chỉ thị rồi mới giải quyết được. Xin ông đừng phiền, và bây giờ xin cho tôi được đưa xe tiễn ông về nhà!” Rõ ràng là Thành đã nói láo, vì thượng cấp của ông ngồi cả trên gác, cách tôi chỉ mấy bực thang, chứ đi đâu mà vắng mặt? Tôi mát mẻ bảo Thành: “Quý vị lầm sao được vì quý vị đã đón bắt tôi ngay trước Văn Phòng của tôi. Dù mà quả thật quý vị có lầm chăng nữa, thì đây cũng là một hành động tai hại, làm nản lòng những ai đang muốn giúp đở chính quyền này.” Thành cúi mặt, nhận tiếng “cám ơn” nhạt nhẽo của tôi, và tôi khước từ không chịu để Thành tiễn đưa như ông đã ngỏ ý.

Tôi đã định bày tỏ nỗi bất bình riêng với Thủ Tướng Diệm và ông Cố Vấn Nhu. Nhưng sau khi được biết Dinh Độc Lập hoàn toàn không dính líu vào vụ rắc rối, lại nhanh chóng giải quyết trong huynh đệ, tôi không nói gì nữa, và coi đó là âm mưu không mấy tốt đẹp của Bộ Thông Tin với Tổng Nha Cảnh Sát. Ngày 13 tháng 2 năm 1956, đoàn thể chúng tôi thết tiệc trà kỷ niệm đúng một năm tròn ngày về hợp tác với chính phủ. Cả bộ ba Trần Chánh Thành, Nguyễn Ngọc Lễ và Trần Bá Thành đều có tới dự, gián tiếp mong tôi xoá bỏ đi cái lỗi lầm của họ ngày xưa. Dịp ấy, Tướng Lễ còn nồng nhiệt bàn bạc với tôi về vấn đề “đoàn kết”. Tôi cảm thấy chua xót trong lòng.

Tôi tưởng cũng nên nói sơ lược về lai lịch của Tướng Nguyễn Ngọc Lễ. Được biết ông này nguyên thuộc hàng ngũ “Lính Khố Xanh” ngày xưa. Chả biết đã lên tới cấp bực nào, nhưng khi Trần Văn Lý được Pháp chọn ra làm Thủ Hiến Trung kỳ hồi 1947, thì Trần Văn Lý phong cho Lễ chức Đại Úy và giao cho chỉ huy tổ chức quân sự tạm thời tới đó, gọi là Việt Binh Đoàn. Lễ dần hồi lên tới cấp Đại Tá. Tới khi thành lập Chính phủ Ngô Đình Diệm, Lễ không xu phụ theo nhóm Nguyễn Văn Hinh chống Diệm, nên bị Hinh ghét bỏ. Một hôm, Lễ ra đường, bất ngờ bị đối phương đuổi bắt. Lễ hoảng sợ, lái xe Jeep chạy ngược đường Công Lý, tới ngang hàng rào Dinh Độc Lập, thì bỏ xe, phóng mình qua rào sắt vào bên trong Dinh Độc Lập. Vừa chạy vừa kêu: “Cụ Thủ Tướng ơi! Xin Cụ cứu con với, bọn thằng Hinh nó đuổi bắt con đây”. Thế là câu chuyện đến tai Thủ Tướng Diệm, ông bèn dùng Lễ, phong ngay cho chức Thiếu Tướng, và bổ làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. (Đây là lời thuật của ông Cố vấn Ngô Đình Nhu với tác giả).

Lại sắp tới ngày 20 tháng 7, ngày mà toàn dân không sao quên được cái tội của cộng sản với thực dân toa rập nhau chia đôi đất nước bằng Hiệp Định Genève. Thuở ấy báo chí chưa đặt tên cho ngày ấy là ngày gì, và phía chính quyền cũng không thấy có ý định làm gì nhầm đánh dấu cái năm đầu của vụ ký kết. Hội Đồng Nhân Dân Cách Mạng bèn quyết định hành động. Chúng tôi đặt tên là “Ngày Quốc Hận”, đồng thời phóng ra một chiến dịch đấu tranh mệnh danh là “CHIẾN DỊCH TỐ CỘNG TRÌNH MINH THẾ” với một cuộc biểu tình toàn quốc vĩ đại tổ chức đúng vào ngày 20 tháng 7 năm 1955.

Dân chúng Saigon hưởng ứng nhiệt liệt. Một diễn đàn đuợc thiết lập tại công trường Lê Lợi cho các từng Iớp nhân dân lên phát biểu ý kiến. Tôi muốn nói thêm rằng, truớc khi tổ chức cuộc biểu tình kia, Hồ Hán Sơn và tôi đã có chủ đích lợi dụng cuộc tập họp quốc dân để tặng tên cộng sản Văn Tiến Dũng một trận đòn ác liệt. Nên nhớ là hồi đó Văn Tiến Dũng thay mặt ngụy quyền Hà Nội trong cái tổ chức gọi là “Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến” với những thành viên như Ba Lan, Ấn  Độ luôn luôn bênh vực cộng sản. Được biết Văn Tiến Dũng chẳng những không bị đuổi khỏi Miền Nam, lại được cho trú ngụ tại khách sạn Majestic đối diện bến Bạch Đằng, và ngày ngày lại còn đuợc nhân viên công lực bảo vệ an ninh, hộ tống cho tên ấy đi đi về về giữa thủ đô Saigon. Chúng tôi quyết sẽ trị tên này mội phen thất điên bát đảo. Hồ Hán Sơn phụ trách viết truyền đơn, nhắc nhở đồng bào về những điều “ngứa mắt kể trên, và kêu gọi ai nấy hãy đón bắt cho được tên cộng sản Văn Tiến Dũng để trị tội.

Bất đồ, một thanh niên – sau được biết là một cán bộ thông tin của Trần Chánh Thành – đột ngột lên cướp diễn đàn, định hướng cuộc biểu tình theo một hướng nào đó chưa ai biết. Được ban tổ chức cho hay, chúng tôi liền đích thân can thiệp, đuổi thanh niên kia ra khỏi chỗ. Thế rồi, trong lúc đám đông định kéo đi tuần hành về phiá đường Lê Lợi, thì một đám đông khác gồm nhiều sinh viên học sinh được ban tổ chức kín đáo hướng dẫn xuống mạn bờ sông, đoạn bất thình tình ùa nhau tới tấn công khách sạn Majestic, nhằm bắt sống tên Văn Tiến Dũng. Nhà hàng Majestic phút chốc biến thành một bãi chiến trường. Các anh em sinh viên lục tìm khắp nơi, đập vỡ các cửa kính, phá hủy một số đồ đạc bên trong, rồi rủ nhau khiêng những chiếc ghế bành to tướng ném từ mấy từng lầu cao xuống mặt đường. Nhân có một chiếc xe sơn màu trắng mang dấu hiệu Ủy Hội Quốc Tế đậu trước cửa nhà hàng, đám biểu tình bèn đập vỡ thùng xăng rồi phóng hỏa. Lửa bốc cao ngùn ngụt, giữa những tiếng súng bắn chỉ thiên của cảnh sát. Cùng một số phận với nhà hàng Majestic, khách sạn thứ hai mang tên Galliéni tại đường Trần Hưng Đạo cũng bị đám biểu tình đốt phá, vì được tin là một số cán bộ cộng sản được chứa chấp tại đó.

Tiếc thay, tên Văn Tiến Dũng đã kịp thoát thân. Hắn được một người bồi khách sạn Majestic, gốc Trung Hoa (hẳn là do cộng sản gài vào) cõng hắn chạy băng qua trước mặt đám anh em sinh viên, nhưng vì anh em không biết mặt, nên đã vô tình để hắn thoát thân. Vụ vây bắt tên này đã gây thiệt hại khá lớn cho nhà hàng Majestic, lên tới 5 triệu bạc Việt Nam buổi đương thời. Thủ Tướng Diệm phải nhận chịu bồi thường. Ông có nhắn lời trách cứ tôi, nhưng tôi vẫn vui vẻ nhận chịu, vì tôi thấy dù kết quả không được như ý muốn, song ít nhất cũng đã cho tập đoàn cộng sản một bài học. Từ ngày đó, Văn Tiến Dũng trốn đi đâu mất. Chỉ có điều đáng buồn là một số sinh viên học sinh, khoảng 50 người, bị cảnh sát bắt về giam. Đại diện của họ báo tin cho tôi hay, yêu cầu can thiệp. Tôi không liên lạc với cảnh sát mà lại gọi điện thoại thẳng cho ông Trần Chánh Thành, Bộ Trưởng Thông Tin. Tôi nói rằng các anh em kia chỉ vì lòng yêu nước, vì tinh thần chống cộng tích cực, mà hành động, chứ họ chẳng có tội gì. Bắt giam họ chỉ làm thất nhân tâm mà thôi. Ngay sau đó, tất cả mọi người đều được trả tự do.

Thế là “Chiến Dịch Tố Cộng Trình Minh Thế’’ ngay từ lúc mở màn đã gây được tiếng vang to rộng trong quần chúng- Tên tuổi Trình Minh Thế xuất hiện khắp mọi nơi. Con đường Khánh Hội đổi là Đại Lộ Trình Minh Thế, bao nhiêu thành phố khác cũng bắt chước theo. Ngoài Đà Nẵng, chiếc cầu quan trọng mang tên tướng Pháp Delattre

De Tassigny cũng đã đổi danh mà được gọi là “Cầu Trình Minh Thế’’.

Ít lâu sau, cũng trong một chiều hướng đấu tranh như trên, chính quyền có mở ra một chiến dịch mệnh danh là “TỐ CỘNG” mà thôi, chứ không dùng tới tên của Trình Minh Thế nữa. Chúng tôi quả tình không hiểu chiến dịch này có phải là hậu thân của “Chiến Dịch Trình Minh Thế” đó chăng?

Trở Về

Tìm Kiếm