Phong Trào Kháng Chiến Trịnh Minh Thế (19tt)

Chương XIX (tt)

Trở lại vấn đề của Liên Minh, tôi muốn nhấn mạnh là cá nhân Trình Minh thế đã ảnh hưởng khá mạnh vào cuộc cờ quốc gia trong “thập niên 50”. Nếu không có Trình Minh Thế góp mặt để xoay chuyển thời cuộc buổi đương thời, chắc hẳn nền Đệ Nhất Cộng Hòa đã không thể khai sinh được. Và nếu Trình Minh Thế còn sống sót, thì với trí óc ấy, tài năng ấy, Thế sẽ không để cho nhóm Dương Văn Minh sát hại cả gia đình nhà Ngô mà đưa đến sự suy sụp toàn bộ Miền Nam. Thế cũng sẽ không cho phép Nguyễn Thành Phương tạo phản theo ý Phương muốn, và đương nhiên là uy danh tôn giáo Cao Đài vẫn còn nguyên vẹn, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc không việc gì phải bỏ nước ra đi để ôm hận về chốn suối vàng.

Nếu Thế còn sống sót, sẽ không bao giờ có một Văn Thành Cao làm nhơ bợn uy tín Liên Minh. Anh em chiến sĩ Liên Minh sẽ vẫn quanh quẩn chung quanh người “Anh Cả” anh hùng của họ, và sẽ là một lực lượng đấu tranh đáng kể, khả dĩ xoay ngược thời cuộc trước âm mưu xâm chiếm Miền Nam của tập đoàn cộng sản Hà Nội. Thế sẽ không bao giờ đành dạ bỏ rơi anh em để thụ hưởng một mình theo cung cách Văn Thành Cao. Nếu quả thật chính quyền Ngô Đình Diệm nỡ lòng bạc đãi anh em, vi phạm lời thề danh dự ngày 31/ 1/ 55 tại Lò Gò giữa Thế và Diệm, thì Thế sẽ chẳng ngần ngại gì kéo đám anh em kết nghĩa máu xương, lại rút về rừng núi cùng sống chết với nhau trong danh dự.

Trên đây tôi vừa nói là nếu Trình Minh Thế còn sống sót với lực lượng Liên Minh của ông, thì ông rất có thể xoay ngược thời cuộc trước âm mưu xâm chiếm Miền Nam của tập đoàn cộng sản Hà Nội. Tôi nói điều này ra với sự tin tưởng chắc chắn, vì trước hết, Thế đã ở trong Quân Đội Quốc Gia Việt Nam, mà thấy cộng sản lăm le diễn trò “Giải phóng” của chúng, tất nhiên ông không chịu ngồi yên, mà ông sẽ đề nghị “du kích hóa” toàn thể Quân Đội nhằm chống lại du kích, theo cái chính sách ông vẫn thường nói rằng: “Dẫm phải gai, phải lấy gai mà lể’’. Lại nữa, nếu cộng sản Hà Nội đã công khai xâm chiếm Miền Nam, thì phần ông, sớm muộn ông cũng sẽ phóng ngay ra chiến dịch “Mày đốt nhà tao, tao sợ gì chẳng đốt nhà mày?” bằng cách xử dụng một số quân du kích thiện chiến, vượt qua Bến Hải, chiếm ngay hai tỉnh địa đầu của Bắc Việt làm cái thế quân bình. Cộng sản Hà Nội vừa bị “trả đũa” ngay tận gốc, lại vừa mất con đường liên lạc tiếp tế qua Vĩ Tuyến 17, tất nhiên phải gấp rút quay về thế thủ, lo đối phó với cái họa bên trong trước đã.

Phải biết rằng khi hai tính địa đầu Bắc Việt bị đặt dưới gót chân du kích Miền Nam, thì toàn bộ cơ cấu Bắc Việt sẽ bị rúng động, dân chúng đất Bắc không thể nào không hưởng ứng. Đó là mối lo sọ to tát nhất của tập đoàn Hồ Chí Minh. Chủ trương của Thế không khác nào chủ trương của Tướng Mac Arthur trong cuộc chiến tranh Cao Ly, khi ông này cứng cỏi toan vượt quyền Tổng Thống Mỹ xua quân sang sông áp Lực, đánh thẳng vào địa giới Trung Cộng là cái kho tiếp liệu người và vũ khí cho bọn cộng sản Bắc Hàn lúc bấy giờ. Tiếc thay Tướng Mac Arthur đã bị một ông Tổng Thống ươn hèn cách chức, cũng như Trình Minh Thế đã không may tử nạn, mà bỏ mất thời cơ.

Tôi lại nhấn mạnh rằng, chỉ một mình Trình Minh Thế mới dám ra tay như trên mà thôi, chứ các Tướng lĩnh Việt Nam thuộc lò đào tạo của Pháp không thể nào làm được. Vì Thế không cần danh vọng, không quý trọng địa vị cá nhân, thấy nguy cơ nước nhà thì sẵn sàng hy sinh để cứu vãn lại. Người Mỹ không đồng ý ư? Thế sẽ bất chấp. Chính quyền cản trở chăng? Thế cũng sẽ thừa sức thực hiện chủ trương tấn công đất Bắc mà chính quyền vẫn không biết trước được, thừa sức tích trữ đạn dược vũ khí, thừa một lực lượng dũng mãnh can trường theo ông ra đất Bắc, tung hoành quấy phá khiến bọn cộng sản Bắc Việt phải quên ăn mất ngủ, thì còn lòng dạ nào âm mưu xâm chiếm Miền Nam nữa?

Tại sao lại chỉ chiếm giữ hai tỉnh địa đầu của Bắc Việt thôi?

Đó là chủ trương của Liên Minh, một chủ trương đã được nghiên cứu kỹ càng từ thuỏ còn ở trong Núi Bà Đen, và về sau có đem trình bày sơ lược với Thủ Tướng Diệm và Cố Vấn Nhu. Liên Minh không đặt vấn đề “chiếm đóng”, mà chỉ “chiếm phá” trong trường hợp bất đắc dĩ bị cộng sản mở màn “Giải Phóng” trước tiên. Trong lĩnh thổ Miền Nam, ta dùng du kích đối chọi với du kích. Trên lĩnh thổ Miền Bắc, ta lại dùng du kích tung phá sự an ninh của địch, thì cho dù các chiến lược gia Mỹ buổi đầu có bất đồng ý kiến đi nữa, thì sau cũng sẽ phải hoan nghênh hưởng ứng công cuộc chiến đấu hữu hiệu của ta.

Chép tới đây, tôi lại thấy vô cùng xót xa đau đớn trong lòng. Ân hận thay, một chiến lược nhiệm mầu như thế đó, mà bao nhiêu tướng tá Miền Nam, quan to súng dài, mũ cao áo rộng, chẳng có cá nhân nào nhìn được cái nhìn của Thế, mượn được trí óc thông minh và cái tài dũng lược của Thế để thực hiện giùm giấc mộng cho người đã nằm xuống. Ngược lại, chỉ những Nguyễn Khánh chuyên lo khuynh đảo chính trường. Chỉ những Trần Thiện Khiêm bất tài vô tướng chăm lo “ngồi nhà mát ăn bát vàng”. Chỉ những Dương Văn Minh khờ dại làm tay sai cho địch, ham mê cái bả công danh thối tha ở những phút cuối cùng, để rước lấy cái nhục đầu hàng giặc.

Tóm lại, cả cuộc đời Thế, Thế chỉ biết hy sinh, chỉ biết phục vụ giống nòi, chỉ muốn trông thấy một nước Việt Nam hoàn toàn độc lập, một nước Việt Nam không cộng sản. Dù Thế bị yểu vong, nửa chừng bỏ dở sự nghiệp, nhưng tên tuổi Thế tôi chắc vẫn còn sống mãi với đời. Thế quả là một đấng anh hùng đáng được thờ phụng nơi Nghĩa Miếu, nơi Đền Trung Liệt, để vạn cổ hưởng khói hương của đàn hậu tiến.

Sau khi Thế mất, chính quyền có hỏi thăm ý kiến anh em Liên Minh nên chọn con đường nào để đặt tên Thế tại Thủ đô Saigon. Chúng tôi có đề nghị trước hết là con đường Trương Minh Giảng, nơi Thế đã đặt Tổng Hành Dinh và trú ngụ đúng 80 ngày. Hoặc con đường Khánh Hội đưa xuống cầu Tân Thuận, nơi Thế đã tử vong. Riêng cá nhân tôi có bàn bạc với anh em Liên Minh là nên thiết lập một ngôi Miếu thờ Trình Minh Thế ngay tại chân cầu Tân Thuận. Nhưng Văn Thành Cao chỉ ơ hò, rồi bỏ quên luôn. Tại Nha Trang, Tướng Đỗ Mậu – thuở ấy hãy còn là Trung Tá – có mời tôi tới thăm Văn phòng, và chỉ cho tôi xem bức chân dung Trình Minh Thế trên mặt bàn viết, rồi nói bằng một giọng ai oán: “Anh xem, tôi mến mộ và tiếc thương Tướng Trình Minh Thế cho đến nỗi tôi chỉ đặt hình ảnh của ông tại đây, mà không có hình Cụ Ngô”. Hành động kia của Tướng Đỗ Mậu một phần nào – cũng đã nói lên nỗi lòng bùi ngùi của toàn dân Việt. Và tôi nghĩ, đó cũng là điều an ủi linh hồn Thế, an ủi riêng anh em Liên Minh là những người đã chịu một sự mất mát thật to lớn…

Trở Về

IMG.093

IMG.095

IMG.096

Tìm Kiếm