NGÔ ĐÌNH CẨN*
CỐ VẤN CHỈ ĐẠO CÁC ĐOÀN THỂ
CAO TRUNG HẢI
(CAO NGUYÊN, TRUNG NGUYÊN & HẢI NGOẠI)
Theo ông NGUYỄN HỮU HANH
(cựu cố vấn Kinh Tế Tài Chánh của TT Ngô Ðình Diệm):
“… Tôi từ chối không vào Đảng Cần lao của ông Nhu, tôi cũng không chịu bỏ “đạo” Khổng của tôi, để vào đạo Thiên chúa như một số tướng lãnh và nhân viên chính phủ khác. Tôi cũng không phải chạy theo hầu đức cha Ngô Đình Thục, hay hàng năm ra Huế “hầu” cậu Cẩn, như một số các bộ trưởng, và tướng lãnh.
Tôi hoàn toàn độc lập, nên tôi chỉ làm việc theo công tâm của tôi, là phục vụ đất nước và dân chúng. Không ai bắt buộc tôi làm việc gì trái với lương tâm của tôi được. Vì vậy mà tôi đụng chạm rất nhiều với những người chạy theo nịnh bợ ông Diệm, ông bà Nhu, ông Thục, ông Cẩn…
Và khi tôi bất đồng ý kiến với ông (Ngô Đình Diệm), tôi không ngần ngại xin từ chức, mặc dầu ông không muốn tôi ra đi bỏ ông, ông không muốn mất sự cộng tác của tôi, như năm 1962 khi tôi thấy những người nịnh bợ bao vây ông, làm ông mất hết sự sáng suốt và ông không còn thấy rõ tình thế đất nước nữa.”
(Trích từ cuốn sách hồi-ký “Làm Việc với các Chuyên Gia Quốc-Tế” của Nguyễn Hữu Hanh)
Theo ông TRẦN HỒNG HÀ
(tác-giả sách hồi-ký):
Chín Hầm của Lãnh Chúa Miền Trung Ngô Đình Cẩn
Alle 4 meldinger i emnet – vis som tre
Fra: Tran Ha – vis profil
Dato: Ons 10 Jan 2007 22:58
E-post: “Tran Ha” <tranhongha20…@yahoo.com>
Grupper: soc.culture.vietnamese
Ikke rangertRangering:
vis alternativer
Svar | Svar til forfatter | Videresend | Skriv ut | Enkeltmelding | Vis original | Rapporter misbruk | Finn meldinger av denne brukeren
“Từ hầm tra ở ngay giữa đường cho tới hầm giam, chỗ nào cũng ẩm ướt, xông lên một mùi hôi thúi nặng nề khó chịu…
Tất cả có chín cái hầm. Mỗi cái có từ hai mươi đến bốn mươi xà lim. Muốn vào hầm chỉ có một cái cửa duy nhất. Tàn nhẫn nhất là cả chín cái hầm dành giam hàng mấy trăm người, bọn Cẩn chỉ để một lỗ thông hơi…
Sàn xà lim ẩm thấp và do đấy, chúng tôi thấy có những viên gạch. Có lẽ nạn nhân dùng để gối đầu hoặc ngồi lên đó mà ngủ. Mỗi xà lim dài độ 1m50, rộng 60 phân và cao chừng 1m50, bên trên là những chấn song sắt, trên nữa là nóc hầm, ngăn đôi các xà lim là một cửa cây, giữa là một hành lang dài và hẹp. …”
(Trích từ cuốn sách “Chín Năm Máu Lửa Dưới Chế Độ Gia Đình Trị Ngô Đình Diệm”, Sài Gòn, 1964, trang 287-288)
Theo ký-giả LỮ GIANG
(tức Tú Gàn, Nguyễn Cần):
“… Tướng Trần Văn Đôn kể lại, lúc 4 giờ chiều ngày 2.11.1963 Đại Sứ Cabot Lodge đến thăm Tướng Dương Văn Minh và cho biết ông Trần Quốc Bữu (nhân viên CIA) là người của Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam… hiện đang bị Hội Đồng Cách Mạng bắt giữ. Ông yêu cầu thả ông Bửu ra. Tướng Đôn nhờ Tướng Đínhđiều tra. Tướng Đính cho biết ông Trần Quốc Bửu bị hai sĩ quan chiến tranh chính trị bắt vì lầm ông Trần Quốc Bửu với ông Nguyễn Văn Bửu, một người kinh tài về hằng hãi cho ông Ngô Đình Cẩn!…
Dược Sĩ Nguyễn Cao Thăng, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị hãng OPV, một hảng sản xuất và nhập cảng duợc phẩm… OPV là chữ viết tắt của những chữ “Office Pharmaceutique du Vietnam”, một công ty dược phẩm của người Pháp tại Sài Gòn, được ông Ngô Đình Cẩn giao cho Dược Sĩ Nguyễn Cao Thăng đứng tên sang lại vào khoảng năm 1955 khi Pháp rút ra khỏi Việt Nam, nên được dư luận coi là tổ chức kinh tài của Đảng Cần Lao…”
(Trích từ bài viết Lại Chuyện Tản Mạn của ông Lữ Giang đăng trên diễn-đàn Thao Luan – Thursday, August 21, 2008 6:03 PM – From: “Lu Giang” <lugiang 2003@yahoo.com>
Kinh tài hàng-hải, kinh tài dược-phẩm… đều được thực-hiện cho Ngô Đình Cẩn và do Ngô Đình Cẩn giao cho.
Theo luật-sư HOÀNG DUY HÙNG
(Nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động cộng đồng):
<<Ông Ngô Đình Cẩn, người không chính-thức giữ một chức-vụ gì trong chính-quyền, nhưng lại là “lãnh-chúa” của Miền Trung Việt-Nam… Thế nhưng ông ấy cũng đã lạm-dụng quyền-hành tỉ như chiếm giữ độc-quyền trong nhiều lãnh-vực kinh-doanh, bắt giam nhiều phần-tử đối-lập chính-trị mà không hề xét xử.>>
(Trích và lược dịch từ tác-phẩm “A Common Quest For Vietnam’s Future, a brief of Vietnam War, the First and Second Republic of Vietnam” [Cùng Tìm Tương Lai cho Việt Nam, tóm lược Chiến Tranh Việt Nam, hai nền Đệ-Nhất và Đệ-Nhị Cộng-Hòa] của Hoàng Duy Hùng)
Theo nhà văn HOÀNG LONG HẢI:
“… Thật ra, chuyện anh em nhà họ Ngô còn là chuyện đời tư gì nữa. Cuộc sống, cách sống của họ đã có ảnh hưởng trên biết bao nhiêu người, làm cho người khác vui, buồn, sướng, khổ… thậm chí cả điêu đứng, không chỉ ở Huế mà trên toàn bộ miền Nam Việt Nam khi anh em họ Ngô cầm quyền cai trị miền Nam. Tôi muốn nói rõ là cả mấy anh em cai trị miền Nam Việt Nam, không phải chỉ có một mình ông Ngô Đình Diệm, tổng thống, mà kể cả cậu Cẩn, “lãnh chúa miền Trung” và cả nhà tu hành Ngô Đình Thục, tổng giám mục. …
Bởi bà cả Lễ tiếp tục làm nghề thầu khoán của chồng nên lắm chuyện thương tâm xảy ra ở Huế, khi nhà Ngô bắt đầu cầm quyền.
Trước 1955, những công việc thầu xây dựng, không nghe nói có chuyện gì xảy ra, mặc dù người làm nghề thầu khoán cũng đông. Sau khi ông Ngô Đình Diệmlàm tổng thống rồi, nhứt là sau khi ông Ngô Đình Cẩn làm “Cố vấn Chỉ đạo miền Trung” (Đã là cố vấn mà còn chỉ đạo. Cố vấn thì không có quyền. Chỉ đạo thì có quyền. Như vậy, đã cố vấn mà còn chỉ đạo thì ý nghĩa nó ra làm sao nhỉ?) thì việc mới sinh sự ra. … Ông NB không thầu nhiều công trình như trước kia nữa. Vài ba ông thầu khoán khác thì chuyển vào Qui Nhơn và Nha Trang, hoặc lên Pleiku. Ông Trương Đ. Ph. coi như “sạt nghiệp”, còn ông nhà thầu Nguyễn Đắc Phương thì “nhảy lầu tự tử”. … Những tay chân của bà cả Lễ thì lên như diều. “Ông Ng. thần bếp”… xây nhà mới, sắm xe hơi, vì là “con nuôi bà cả Lễ”. Nhiều người mau giàu, “phất” nhanh quá nên thiên hạ lắc đầu, lè lưỡi.
“… Một người em chồng của bà cả Lễ (“bà cả Lễ” là Ngô Thị Hoàng, con của ông Ngô Đình Khả, lấy chồng là Nguyễn Văn Lễ tức “ông cả Lễ” làm nghề thầu khoán), cũng nổi tiếng, là ông chủ tàu Nguyễn Văn Bửu. Trong mấy năm chiến tranh, Nam Nghĩa Bình Phú (Quảng-Nam, Quảng-Nghĩa, Bình-Định, Phú-Yên) là vùng Việt Minh nên việc vận chuyển hàng hóa từ Saigon ra miền Trung và ngược lại phải dùng đường biển. Ông Nguyễn Văn Bửu, em ông cả Lễ, làm chủ một đội tàu chuyên chở hàng hóa trên con đường biển này. Công việc làm ăn cũng phát đạt.
Bỗng xảy ra vụ buôn gạo chở ra Bắc, thường gọi là vụ Ưng Bảo Toàn.
Ngoài Bắc thiếu gạo, thường phải mua gạo từ miền Nam chở ra mới đủ ăn. Năm 1956, 1957, ngoài Bắc, tuy Việt Cộng đã cai trị, vẫn thiếu gạo nên phải mua gạo miền Nam chở ra. Dĩ nhiên, việc buôn bán nầy phải lén lút, chở lậu.
Gạo người ta đồn, chỉ là đồn thôi, chở bằng tàu của hãng tàu Nguyễn Văn Bửu. Người đứng ra lo việc buôn gạo chở ra bán cho miền Bắc là ông Ưng Bảo Toàn, giám đốc nha Kinh tế Trung nguyên Trung phần. Ông Toàn bị bắt, bị đưa ra tòa rồi bị đày ra Côn Đảo.
Việc buôn gạo này, theo dư luận, là của Cậu (ông Ngô Đình Cẩn), nhưng dĩ nhiên phải có người chịu tội thay cho Cậu chớ. Tội ấy là tội “tư thông với địch”, nặng lắm. Những người, theo dư luận là người của Cậu, cũng chẳng “bị” gì cả. Nhưng có một điều, tôi biết rõ, thì người ngồi chánh án xử vụ này là ông thẩm phánThân Trọng Th. Một người bạn tôi là cháu kêu ông Th. bằng chú ruột, nói: “Xử xong, ông Th. dọt lẹ vô Saigon. Ở lại Huế, ông ta sợ”. Một thẩm phán như ông, nếu có sợ thì chỉ sợ Cậu hay sợ tay chân của Cậu mà thôi. Chỉ một chút xíu đó thôi cũng thấy vụ gạo này có điều mờ ám, khó hiểu. Việc Cậu bán gạo ra Bắc, ai mà biết, ngoại trừ mấy tay Xịa (CIA). Xịa biết nên mới sinh chuyện. Tôi chỉ ghi lại đây dư luận Huế về việc họ gọi là “Vụ gạo Ưng Bảo Toàn”. Độc giả muốn biết rõ hơn, xin đọc phần phụ lục sau đây, tôi trích lại ở báo Đất Việt.
Phụ Lục:
“TỆ TRẠNG THAM NHŨNG
… Nhưng trong khi chính sách bài trừ tham nhũng, bài trừ tệ đoan xã hội đang như một luồng sinh phong thổi khắp trời Nam thì một tiếng sét dữ dội nổ ra từ Cố Đô Huế năm 1956 làm chấn động niềm tin mà mọi người đang đặt nơi chế độ của chí sĩ Ngô Đình Diệm: đó là vụ buôn lậu hàng ngàn tấn gạo ra Bắc Việt do chính hai người em của Tổng Thống là bà Cả Lễ và ông Ngô Đình Cẩn chủ trương. Vụ tiếp tế gạo cho Bắc Việt ngụy trang dưới hình thức buôn lậu này bị Tòa đại sứ Mỹ phát giác và thông báo cho ông Diệm nên ông không thể dấu nhẹm được, và đành phải đưa nội vụ ra tòa. Nhưng thay vì hai người em của ông Diệm phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước pháp luật thì họ đã khôn khéo bắt một thuộc hạ thân tín của họ là ông Bùi Quang Sơn, Phó Tỉnh trưởng Quảng Nam, ra làm vật tế thần. Vì Mỹ đã biết rõ nội vụ và vì ông Diệm mới cầm quyền cho nên ông Diệm ra lệnh phải thẳng tay trong việc xét xử. Tòa kết án ông Bùi Quang Sơn 12 năm khổ sai. Tại Huế, ôngNgô Đình Cẩn không ngờ ông Sơn bị án quá nặng làm mất luôn cả sự nghiệp, lại sợ vì vậy mà ông Sơn có thể uất ức khai ra chính phạm nên ông Cẩn vội vã năn nỉ ông anh Tổng Thống. Trước áp lực của người em và dù án lệnh đã chính thức thành văn, ông Diệm cũng bắt Tòa phải xử lại. Nhờ đó, từ cái án khổ sai 12 năm, ôngBùi Quang Sơn chỉ còn bị sáu tháng tù treo. Chỉ tội nghiệp cho ông Trần Văn Mẹo bị mất chức Bộ trưởng Kinh tế và ông Ưng Bảo Toàn bị đày ra Côn Đảo cho đến cách mạng 1-11-1963 thành công mới được trả tự do.
Và đây lại còn là điều tàn ác của anh em ông Diệm. Số là sau khi ông Bùi Quang Sơn bị Tòa án phạt 12 năm khổ sai, để cứu vớt thuộc hạ mình, ông Ngô Đình Cẩn bèn nói với ông Diệm là chính ông Ưng Bảo Toàn, Tổng giám đốc Nha Kinh tế, mới là thủ phạm. Ông Cẩn tráo trở bằng cách dùng những bao gạo trống của Bộ Kinh tế mang nhãn hiệu E.N. (Économie Nationale) để chứng minh rằng chính ông Toàn bán gạo cho Việt Cộng trong lúc ông Toàn là người miền Nam vốn xa lạ với miền Trung, vốn không có liên hệ nhân sự nào tại miền Trung để có thể âm mưu làm những việc phi pháp. Thử hỏi làm sao ông Toàn có thể bán gạo cho Việt Cộng tại miền Trung được trong lúc ông Ngô Đình Cẩn nắm toàn quyền sinh sát có nhân viên thuộc hạ, có đảng viên Cần Lao tai mắt khắp nơi từ thành thị đến thôn quê. Vụ hạm gạo này không chỉ dân chúng, đảng phái miền Trung biết rõ ràng mà còn có hai nhân vật là ông Trần Ngọc Liễn (hiện ở Pháp) Trưởng ty Kinh tế miền Trung có văn phòng đặt tại Đà Nẵng lúc bấy giờ, và ông Lâm Lễ Trinh (hiện ở Mỹ) là đại diện Bộ Tư Pháp đến Huế để xin Ngô Đình Cẩn chỉ thị. Tuy là những nhân chứng trong cuộc, biết rõ việc gian manh của nội vụ nhưng ông Liễn và ông Trinh làm sao có thể làm trái ý lãnh chúa Ngô Đình Cẩn nên đành phải im lặng để cho ông Ưng Bảo Toàn và ông Trần Văn Mẹo phải chịu oan khiên, mang thân tù tội. Tuy nhiên, dù anh em ông Diệm đã dùng quyền lực làm điều thất đức nhưng việc tham nhũng và tàn bạo đầu tiên này đã đem đến hậu quả tai hại cho họ Ngô. Đối với dân chúng miền Trung thì cái huyền thoại “Thế gia Vọng tộc” của họ Ngô bắt đầu sụp đổ ngay từ đó. Còn đối với trí thức miền Nam kỳ cũ, cảm thông nỗi oan khiên và thống khổ của ông Trần Văn Mẹo và ông Ưng Bảo Toàn, hai nhân vật đồng hương với họ, họ thấy rõ bộ mặt tráo trở và kỳ thị của nhà Ngô nên từ đó dần dần xa lánh chế độ Diệm và có cảm tình với những người kháng chiến.
Vụ buôn lậu gạo cho Cộng Sản làm rung động nhân tâm miền Nam và làm sụp đổ uy tín của ông Diệm ngay từ năm 1956, khốn nỗi những người Mỹ thân với ông Diệm, những ký giả hoài Ngô như kiểu Marguerite Higgins, như kiểu Phạm Kim Vinh, có bao giờ đề cập đến những tội ác của anh em nhà Ngô đâu.
Vì mấy triệu bạc mà đã sẵn sàng giao thương với địch, lại chà đạp ngành Tư Pháp để đổi trắng thay đen án lệnh làm quần chúng, đặc biệt là tại miền Trung, nơi các thủ phạm vẫn ung dung hể hả, cảm thấy niềm tin vào chế độ bắt đầu lung lay. Việc ông Diệm khống chế và xử dụng luật pháp quốc gia như một dụng cụ riêng để bênh vực gia đình, lúc ông chỉ mới lên cầm quyền, đã làm cho niềm hy vọng của quần chúng về một miền Nam dân chủ, tự do, công bằng bắt đầu tan thanh mây khói.”
(Trích từ bài viết … Huế và Ngô gia – Chuyện “Ba Bà” của Hoàng Long Hải, đăng trên Saigon Nhỏ (Garden Grove, CA, USA) số 943 ra ngày 18 tháng 12 năm 2009 – Phần A, AA3
Theo nhà văn NGUYỄN LÝ TUỞNG
(cựu Dân Biểu Việt Nam Cộng Hoà):
“… (Linh Mục Trần Hữu Thanh) chống tham nhũng (vụ gạo miền Trung) dưới thời TT Ngô Đình Diệm”
(Nguyễn Lý Tưởng – “Tưởng Nhớ LM GiuSê Trần Hữu Thanh” – 26/10/2007)
“… Thời ông Diệm, LM Trần Hữu Thanh là người chống ông Ngô Đình Cẩn ra mặt… vụ gạo Miền Trung là do LM Trần Hữu Thanh tố cáo…”
(Trích từ vi-thư gửi Lê Xuân Nhuận:)
Date: Wednesday, January 21, 2009 10:52 AM
From: “Tuong Nguyen” <lytuongnguyen@hotmail.com>
To: lexuannhuan@yahoo.com
Đại Ý: Ông Cố-Vấn Ngô Đình Cẩn còn dính líu đến “vụ gạo Miền Trung” (đầu-cơ tích-trữ gạo, không phải chỉ để bán giá chợ đen, mà còn để tiếp-tế cho cộng-sản ngoài Bắc)